Những người làm trong ngành thể thao chắc chắn từng có nhiều lần chứng kiến cảnh một giải đấu thể thao phải bỏ tiền để được lên sóng trực tiếp. Bởi đó là những môn thể thao, dù là đỉnh cao, cũng không thu hút được nhiều sự quan tâm, nhiều người chú ý. Và kể cả bóng đá Việt Nam với các giải quốc nội, bản quyền truyền hình chưa bao giờ bán được tiền tươi...

Các giải đấu muốn có được quảng cáo thì phải đẩy mạnh công tác truyền thông, đặc biệt việc tường thuật trực tiếp gần như là điều kiện tiên quyết. Chính vì thế mà các đài truyền hình luôn có quyền “kiêu” trước việc quyết định sóng. Hiếm có giải đấu thể thao nào “nóng” ở vấn đề bản quyền truyền hình, bởi tâm lý việc được lên sóng trực tiếp là tốt rồi chứ chưa nói đến việc bán sóng.

Tuy nhiên, trong bối cảnh ngành truyền hình đang phải đối mặt với sự cạnh tranh mạnh mẽ từ các phương tiện truyền thông số, những trận đấu thể thao trực tiếp là nội dung tốt nhất để các nhà đài giữ khán giả bên màn hình vô tuyến. Chính vì vậy, bản quyền thể thao đã trở thành thị trường có giá trị khổng lồ, chứng kiến sự cạnh tranh cực kỳ khốc liệt giữa các đơn vị phát sóng. 

Từ bản quyền WC 2018 đến bản quyền ASIAD 2018 đều chung một mẫu số là rất trầy trật để có được. WC 2018 phải đến những ngày cuối VTV mới mua được, còn bản quyền ASIAD 2018 thì đến khi giải đã khởi tranh VTC mới có thể có được.

Nguyên nhân chính của sự trầy trật ở đây chính là mức giá. Với WC, năm 2010 Việt Nam sở hữu được bản quyền với mức giá khoảng 3 triệu USD, nhưng đã tăng lên khoảng 7 triệu USD kỳ WC 2014 và đến kỳ WC 2018 tăng lên trên 10 triệu USD.

Bản quyền ASIAD có tỉ lệ tăng, thậm chí còn “khủng” hơn: ASIAD 2014 bản quyền cho gói độc quyền trên một nền tảng phát sóng là 400.000USD và không độc quyền là 200.000USD. Nhưng đến kỳ ASIAD 2018 mà VOV/VTC mới vừa sở hữu, mức giá được cho là gần 1,7 triệu USD, gấp khoảng hơn 4 lần. Còn nếu tính từ kỳ ASIAD 2006 đến kỳ ASIAD 2018 thì mức giá tăng từ con số 10.000USD lên gần 1,7 triệu USD, tăng hơn 100 lần.

Tại FIFA World Cup™ 2018 diễn ra vừa qua ở Nga, Đài truyền hình Việt Nam với sự hỗ trợ của tập đoàn Viettel cùng Vingroup đã rất nỗ lực mới mua được bản quyền với giờ chót với mức giá kỷ lục.

Nước láng giềng Đông Nam Á là Thái Lan cũng đã phải bỏ ra tới 44 triệu USD để được xem FIFA World Cup™ 2018. Tuy nhiên, con số này cũng chỉ chưa tới 1/3 so với số tiền 150 triệu USD Đài Trung ương Trung Quốc (CCTV) bỏ ra để mua bản quyền.

Đơn vị chi nhiều tiền nhất để mua bản quyền FIFA World Cup™ 2018 có lẽ là kênh Fox Sport của Mỹ. Ngay từ năm 2011, đơn vị này đã thâu tóm bản quyền hai kỳ World Cup 2018 và 2022 với hơn 200 triệu USD mỗi kỳ.

Tuy vậy, sự kiện bóng đá lớn nhất hành tinh lại chưa thấm vào đâu so với các giải thể thao khác. Chỉ riêng trên sân nhà, giải bóng đá Ngoại hạng Anh cũng đã thu về 2,2 tỷ USD/mùa, trong khi môn bóng bầu dục Mỹ cũng có giá bản quyền 1,9 tỷ USD/năm. Khi nhìn vào bình quân mỗi trận đấu được trực tiếp sẽ còn thấy rõ hơn sự khổng lồ này.

Đài Fox Sports khi truyền hình trực tiếp 64 trận đấu FIFA World Cup™ 2018 vừa qua sẽ mất hơn 3 triệu USD mỗi trận đấu, với 2 đài đang phát độc quyền Premier League tại Anh, con số này còn lớn hơn bởi họ chỉ được tường thuật 168 trận/mùa, tức 13 triệu USD cho mỗi trận đấu lên sóng. Khủng khiếp nhất chính là giải NFL - nơi các trận "cầu đinh" vào thứ 5 có thể có giá 60 triệu USD.

Trong cuộc đua đã được tính bằng tỷ USD, nhiều đài truyền hình công đang có dấu hiệu bị tụt lại  so với các kênh truyền hình trả tiền sở hữu tiềm lực tài chính hùng mạnh. Năm nay, nhiều đài truyền hình công tiếp tục chứng kiến các giải đấu thể thao đỉnh cao xa rời kênh sóng của họ

abei.gov.vn

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về vanthucucqlptth@mic.gov.vn

Lên đầu