Trong lĩnh vực báo chí nói chung và truyền hình nói riêng thì nội dung chính là “món hàng” để thu hút người xem, nội dung chính thế mạnh để cạnh tranh phát triển thuê bao, nhưng trong một thời gian dài do hầu hết các nhà cung cấp truyền hình trả tiền cung cấp nội dung na ná nhau, ít sự khác biệt, nhất là trong lĩnh vực nội dung mua bản quyền ở nước ngoài. Hầu hết các đơn vị truyền hình đều có gói kênh truyền hình nước ngoài gần giống nhau, một số ít đơn vị có tiềm lực thì sản xuất được nội dung trong nước riêng.

Trong khi đó, chi phí bản quyền các kênh quốc tế và các giải thể thao đỉnh cao ngày một tăng cao, trở thành gánh nặng đối với các đơn vị kinh doanh truyền hình trả tiền, trong khi mức thu nhập và sẵn sàng chi trả của đại bộ phận người dân nước ta còn khá thấp. Nếu đầu tư vào bản quyền này thì các đơn vị truyền hình trả tiền hầu như không còn ngân sách dành cho sản xuất nội dung đặc sắc và riêng biệt của mình nữa.

Đơn cử trong năm 2018, tổng số tiền bản quyền thể thao, cộng với bản quyền các kênh và chương trình nước ngoài đã chiếm tới 80% ngân sách, có nghĩa là 80% tổng ngân sách nội dung là trả cho các nhà cung cấp (chủ yếu là nước ngoài). Như vậy, để thấy số tiền còn lại để đầu tư những nội dung thật hấp dẫn, đặc sắc, thuộc quyền sở hữu của mình để sử dụng lâu dài, là rất hạn chế.

Một điển hình nhất cho câu chuyện này là phí bản quyền truyền hình giải Ngoại hạng Anh. Hơn 10 năm trước, giá phí bản quyền truyền hình mới chỉ 2 triệu USD cho 3 mùa giải, thì hiện giờ phí bản quyền truyền hình đã là 46 triệu USD, cao gấp 23 lần.

Từ bản quyền WC 2018 đến bản quyền ASIAD 2018 đều chung một mẫu số là rất trầy trật để có được. WC 2018 phải đến những ngày cuối VTV mới mua được, còn bản quyền ASIAD 2018 thì đến khi giải đã khởi tranh VTC mới có thể có được.

Nguyên nhân chính của sự trầy trật ở đây chính là mức giá. Với WC, năm 2010 Việt Nam sở hữu được bản quyền với mức giá khoảng 3 triệu USD, nhưng đã tăng lên khoảng 7 triệu USD kỳ WC 2014 và đến kỳ WC 2018 tăng lên trên 10 triệu USD.

Bản quyền ASIAD có tỉ lệ tăng, thậm chí còn “khủng” hơn: ASIAD 2014 bản quyền cho gói độc quyền trên một nền tảng phát sóng là 400.000USD và không độc quyền là 200.000USD. Nhưng đến kỳ ASIAD 2018 mà VOV/VTC mới vừa sở hữu, mức giá được cho là gần 1,7 triệu USD, gấp khoảng hơn 4 lần. Còn nếu tính từ kỳ ASIAD 2006 đến kỳ ASIAD 2018 thì mức giá tăng từ con số 10.000USD lên gần 1,7 triệu USD, tăng hơn 100 lần.

“Mỗi năm giá bản quyền kênh truyền hình nước ngoài tăng tới 30%. Đó là lý do vì sao, VTVcab mới đây đã hạ gói kênh truyền hình quốc tế của một đại lý phân phối. VTVcab không mua gói kênh này nữa, mà chuyển sang mua gói kênh quốc tế khác rẻ hơn rất nhiều. Sắp tới, SCTV cũng buộc phải làm như vậy. K+ đã có dự định hạ kênh quốc tế từ tháng 1/2018, nhưng chưa được đồng ý vì còn một số yếu tố cần cân nhắc”, ông Nguyễn Thành Lương, Phó tổng giám đốc VTV, Chủ tịch Truyền hình K+ tiết lộ.

Còn ông Trần Văn Úy, Chủ tịch Hiệp hội Truyền hình trả tiền Việt Nam (PayTV), Tổng giám đốc SCTV cũng cho biết, chi phí bản quyền các kênh quốc tế và các giải thể thao đỉnh cao ngày một tăng cao, trở thành gánh nặng đối với các đơn vị kinh doanh truyền hình trả tiền, trong khi mức thu nhập và sẵn sàng chi trả của đại bộ phận người dân nước ta còn khá thấp. Nếu đầu tư vào bản quyền này thì các đơn vị truyền hình trả tiền hầu như không còn ngân sách dành cho sản xuất nội dung riêng của mình nữa.

Theo số liệu từ Bộ TT&TT, năm 2017, doanh thu dịch vụ truyền hình trả tiền ước đạt 7.500 tỷ đồng, thuê bao đạt 14 triệu. Trong khi đó, năm 2016, truyền hình trả tiền đạt 12,5 triệu thuê bao, nhưng doanh thu đạt 12.000 tỷ đồng. Năm 2015, số lượng thuê bao truyền hình trả tiền đạt khoảng 9,9 triệu, tổng doanh thu dịch vụ truyền hình trả tiền là 9.624 tỷ đồng.

abei.gov.vn

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về vanthucucqlptth@mic.gov.vn

Lên đầu