Rất nhiều người hiện nay vẫn chưa quen với việc xem phim, xem truyền hình hay xem nội dung phải trả phí. Đó chính là lý do khiến các hình thức vi phạm bản quyền nội dung lên ngôi. Từ đó khiến cho xã hội thiếu sự chung tay góp sức cùng nhà đài bảo vệ bản quyền.

Riêng đối với các giải đấu thể thao, hiện nay chi phí bản quyền thể thao đang là vấn đề nóng bỏng, với mức phí được cho là ngày càng leo thang.

Khi nhà đài có được sự chung tay góp sức cùng bảo vệ bản quyền từ chính người hâm mộ thì họ mới có thêm động lực tìm kiếm bản quyền để phục vụ miễn phí như trong trường hợp bản quyền World Cup và ASIAD 2018. Còn ngược lại, nhiệt huyết cũng sẽ giảm dần.

Từ bao năm nay mãi cho đến dịp WC 2018 mới nhen nhóm được chút ý thức trong cộng đồng khi hình thành tự phát nhóm “hiệp sĩ bảo vệ bản quyền” WC, nhưng còn nhỏ lẻ và thưa thớt.

Với giá cả bản quyền truyền hình thể thao leo thang như hiện nay khó mà đòi hỏi nhà đài cứ đến hẹn lại lên lại mua bản quyền để phát phục vụ miễn phí. Đơn cử trường hợp bản quyền giải Ngoại hạng Anh (EPL), Facebook vừa bỏ ra 264 triệu USD mua độc quyền để phát tại 4 quốc gia gồm: Việt Nam, Thái Lan, Lào, Campuchia trong 3 mùa giải từ năm 2019-2022.

Riêng phần tại Việt Nam được cho rằng mức giá khoảng 100 triệu USD, tức là đắt hơn gấp 2,5 lần so với giá bản quyền 3 mùa từ 2016-2019 mà K+ đã và đang sở hữu. Những năm trước, dư luận nhiều lần “gào” lên rằng K+ độc quyền và bắt phải chia sẻ. Còn hiện nay, liên minh đã được Hiệp hội Truyền hình trả tiền Việt Nam hình thành nhằm đàm phán mua bản quyền EPL cho dù có trả giá cao gấp đôi so với trước cũng không còn cơ hội nữa. Và liệu dư luận sẽ “kêu” ai nếu Facebook không chịu chia sẻ bản quyền?

Với mức giá mua để chặn để triệt như Facebook (và rất có thể Facebook sẽ còn mua lan sang bản quyền các giải thể thao khác khác như WC, EURO…), sẽ chẳng có nhà đài Việt Nam nào mua nổi để kinh doanh chứ đừng nói là phát miễn phí lại còn bị vi phạm bản quyền tràn lan.

Trong khi đó, thị trường truyền hình trả tiền đang gặp nhiều khó khăn. Kết thúc năm 2017, tổng thị trường truyền hình trả tiền đạt khoảng 14 triệu thuê bao, nhưng doanh thu chỉ đạt 7.500 tỷ đồng. Còn trong năm 2016, với khoảng 12,5 triệu thuê bao, tổng doanh thu thị trường đạt khoảng 12.000 tỷ đồng. Xa hơn, 5 năm trước, năm 2013, với chỉ chưa đến 1/2 lượng thuê bao của năm 2017, nhưng ngành truyền hình trả tiền đã đạt doanh thu hơn 5.800 tỷ đồng.

Điển hình là trường hợp của SCTV. Năm 2014, SCTV có 2,8 triệu thuê bao, doanh thu đạt hơn 3.600 tỷ đồng, thì đến năm 2017, SCTV tuy có hơn 4,5 triệu thuê bao (gấp 2 lần năm 2014), nhưng chỉ đạt doanh thu 3.420 tỷ đồng.

Nghịch lý thuê bao tăng, doanh thu giảm đã cho thấy sự khốc liệt của thị trường truyền hình trả tiền.

Đây cũng là hệ quả của một cuộc đua giảm giá kéo dài từ năm 2014 đến nay. Từ năm 2014, các nhà cung cấp dịch vụ truyền hình trả tiền như VTVcab, SCTV, AVG, VTC, HTVC, Hanoicab, VNPT, Viettel, K+ đã đua nhau “cơ cấu gói cước, cơ cấu giá cước”, mà bản chất là giảm giá cước thuê bao để thu hút khách hàng. Điển hình như K+, năm 2013, giá thuê bao gói cao nhất của K+ là 300.000 đồng/tháng, thì đến năm 2016 chỉ còn 1 gói duy nhất là 125.000 đồng/tháng. Bằng chiến thuật này, K+ đã tăng lượng thuê bao từ khoảng 600.000 thuê bao (năm 2014) lên gấp đôi, hơn 1 triệu thuê bao vào năm 2017.

Trong “cuộc đua xuống vực thẳm” về giá cước, có những thời điểm giá thuê bao tháng của một số nhà đài chỉ còn bằng giá một mớ rau (20.000 đồng/tháng). Cuộc đua này khiến nhiều nhà đài thua lỗ liên tục, giảm lượng thuê bao, buộc phải chuyển đổi chủ sở hữu.

abei.gov.vn

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về vanthucucqlptth@mic.gov.vn

Lên đầu